Mẹ ơi!, Vu Lan năm nào con cũng về với Mẹ mà!, Nhất là từ khi Mẹ không còn cõng con được nữa, (Lúc chân con đau mẹ…

Mẹ ơi!
Vu Lan năm nào con cũng về với Mẹ mà!
Nhất là từ khi Mẹ không còn cõng con được nữa
(Lúc chân con đau mẹ thường cõng con tránh nước
Mặc dù lúc đó con đã lớn nhiều)
Bỏ qua những nỗi vất vả đến khôn cùng trước lúc gặp nạn
Thì nỗi đau đớn từ đấy đã hành hạ Mẹ gấp mấy vạn lần
Mỗi Vu Lan
Con đến thăm với những món quà nho nhỏ để Mẹ vui
Nhưng Mẹ làm sao vui được khi trong người đang đau yếu?
Làm sao vui được khi nhớ các con mà Mẹ chẳng đến được nhà từng đứa để thăm nom?
Làm sao vui được khi các con đi làm bỏ mình Mẹ ở nhà cả buổi vắng tanh?
Làm sao vui được khi Mẹ nhớ chợ, nhớ đồng, nhớ sông, nhớ bạn cùng xuôi ngược?…..
Con biết Mẹ buồn nhiều hơn tất cả những nỗi buồn trong cuộc đời này
Và cũng là nguyên nhân làm cho Mẹ càng nhanh suy sụp
Vẫn biết thế nhưng con đành bất lực
Nhìn mẹ nằm mà đau xé tâm can
Nỗi buồn thương mẹ đầy lên thêm qua mỗi Vu Lan
Con rất sợ một ngày tuôn nước mắt
Nhưng ngọn lửa cuộc đời rồi cũng tắt
Mẹ quay về làm bạn với phù sa
Hai cõi âm dương biền biệt cách xa
Vu Lan này con không còn mẹ nữa
Nghe tiếng dế kêu nhòa khóe mắt
Về thăm Mẹ chỉ được nhìn di ảnh
Trên bàn thờ đôi con nhện giăng tơ
Có phải mẹ bắc cầu về thăm các con thơ?
Chiều nay mưa từng cơn rơi trên mái ngói
Thắp nén hương con lần theo làn khói
Mẹ ở nơi nào….
Hỡi mẹ yêu thương…

6 thoughts on “Mẹ ơi!, Vu Lan năm nào con cũng về với Mẹ mà!, Nhất là từ khi Mẹ không còn cõng con được nữa, (Lúc chân con đau mẹ…

  1. Phuong Linh Dao

    Mai tau cũng về viếng mộ mẹ tau!và cúng cơm chay. Chỉ biết làm vậy ko biết làm gì nữa mi ơi!

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *