NÊN THÔI

NÊN THÔI
(Chuyện 1 cây thông bên đường từng gặp)
Như thuộc một bài hát
Anh thuộc cuộc đời anh
Nhưng thường hát lộn lời
Anh nhìn trời mây bay
Rồi soi đường chỉ tay
Đoán được mùa mưa tới
Anh nhìn đám cỏ xanh
Ngứa đôi chân quẩn quanh
Rồi cột lại dây giầy
Anh nhỡn nhơ nhiều đường
Ngủ trên nhiều chiếu giường
Nhiều giấc mơ chập chờn
Một lần đã từng yêu
Cuồng điên hơn anh nghĩ
Hiến dâng hơn nắng chiều
Một lần đã từng say
Ngã vào giữa vòng tay
Êm ái rụng lông mày
Một lần đã bừng tỉnh
Bắt đầu sự suy tính
Nhưng càng tỉnh càng sai
Anh thường hát lộn lời
Như khi hát về em
Như hát về cuộc đời
Những lời anh hát lộn
Cũng khiến mình hụt hơi
Giống như ngày hôm nay
Xác thân ngồi ké vệ đường
Ai rồi cũng vậy chiếu giường cỏ xanh
Ngày kề tháng, tháng kề năm
Cô đơn với nhớ thường nằm cạnh nhau
Bài hát anh thuộc làu
Như thuộc cuộc đời anh
Nhưng vẫn hát lộn lời
Tự lòng hát khúc nên thôi
Riêng cơn cuồng ấy kéo dài bao dung
Tim mình hằn những dấu chân…
Hình: Chỉ có tính minh họa, không có tính thời sự hay điện ảnh. Cây thông nhỏ cô đơn lâu ngày, bỗng một thằng đến ngồi kế bên nên chia sẻ mấy lời ở trên. Cây thông cảm động nói vừa đủ nghe: “Tao từng yêu một nàng thông bên cạnh, một lần nàng nói đi tè nhưng đi mất, đã bao năm rồi không nhớ. Mà, hãy quên đi, nên thôi, tập không nhớ nữa”! Kakakaka