VẬY THÌ TÔI NÊN VIẾT CÁI GÌ ĐÂY

VẬY THÌ TÔI NÊN VIẾT CÁI GÌ ĐÂY? – HARUKI MURAKAMI
Hơn bất cứ điều gì khác, âm nhạc đã giúp đẩy quá trình này về phía trước. Tôi viết như thể đang biểu diễn một bản nhạc. Jazz là nguồn cảm hứng chính. Bạn cũng biết, điều quan trọng nhất trong một màn biểu diễn nhạc jazz là nhịp điệu. Bạn phải duy trì một nhịp điệu vững chắc từ đầu đến cuối—khi bạn thất bại, người ta sẽ không nghe nữa. Yếu tố quan trọng tiếp theo là các hợp âm, hoặc hòa thanh nếu bạn muốn. Hợp âm trong, hợp âm đục, hợp âm thứ cấp, hợp âm bỏ chủ âm. Hợp âm của Bud Powell, hợp âm của Thelonious Monk, hợp âm của Bill Evans, hợp âm của Herbie Hancock. Có rất nhiều loại. Dù ai cũng dùng một cây đàn dương cầm có cùng 88 phím thì âm thanh vẫn khác nhau đến một mức độ đáng ngạc nhiên tùy từng người chơi. Điều này cũng nói lên một điều gì đó quan trọng trong việc viết tiểu thuyết. Có vô hạn—hoặc gần như vô hạn—khả năng dù chúng ta có dùng cùng một lượng chất liệu hữu hạn đi chăng nữa. Đàn dương cầm chỉ có 88 phím không có nghĩa là không thể chơi cái gì mới trên đó.
ĐỌC TOÀN BỘ: https://hoanghannom.com/…/07/12/so-what-shall-i-write-about/

Sẵn tiện khi giới thiệu luôn bài nhạc từ In The Mood For Love: https://www.youtube.com/watch?v=gw9fKuymA0I