Hôm trước đi tiệc có chút bia rượu nên đón taxi Uber về nhà cho chắc ăn

Hôm trước đi tiệc có chút bia rượu nên đón taxi Uber về nhà cho chắc ăn. Trên xe nói chuyện chơi mới biết ra bác tài vui tính người Hàn Quốc kia từng là một bác sỹ được đào tạo bài bản từ một trong những trường đại học hàng đầu của Úc. Mà không phải bác sỹ thường mà là bác sỹ có tu nghiệp thêm 5 năm chuyên môn ở nước ngoài về ngành ghép xương. Nghe đến đây chắc ai cũng sẽ buộc miệng hỏi: “So happened?” – chuyện gì đã xảy ra để hiện nay anh phải lái taxi.
Thì ra anh bác sỹ người Hàn Quốc nói tiếng Anh lưu loát này đã gặp phải một tai nạn nghề nghiệp “chết người”. Chết người thiệt, vì anh thuộc nhóm bác sỹ đảm nhiệm ca mổ ghép xương cho một bệnh nhân cách đây vài năm đã sơ ý làm thiếu hay sai một động tác gì đó, gây đến tình trạng tử vong. Gia đình bệnh nhân thưa ra toà tất cả những người có mặt trong ca mổ đó và kết quả là ông bác sỹ trưởng bị cấm hành nghề 15 năm, còn anh với tư cách bác sỹ trợ lý thì 7 năm, còn các cô y tá có mặt trong phòng mổ hôm đó thì mỗi người 3 năm. Cấm hành nghề 7 năm thì cũng như là cấm vĩnh viễn vì cái lý lịch xấu đó sẽ đeo đuổi anh suốt đời, không thể nào quay trở lại làm bác sỹ được. Coi như là chấm hết.
Từ một bác sỹ thu nhập một vài trăm ngàn đôla một năm bỗng nhiên trắng tay không nghề nghiệp, nên hiện nay anh phải làm 2-3 jobs, bao gồm bán hàng trong siêu thị ban ngày và lái xe taxi ban đêm. Vậy mà vẫn không đủ sống vì phải nuôi hai cha mẹ già và bệnh tật quanh năm suốt tháng. Cho nên nợ nần cứ chồng chất mỗi ngày, không biết chừng nào mới ngóc đầu lên nổi. Nghe anh kể mà thấy sao buồn quá, và thấy số phận con người nhiều khi thật nghiệt ngã. Chỉ một bước rẽ là hoàn toàn khác.
Rồi tự nhiên thấy bản án mà luật pháp ở đây dành cho anh sao nặng nề quá. Có đáng phải bị trừng trị như vậy không. Nhưng có lẽ một phần cũng chính nhờ sự trừng phạt nặng nề không khoan nhượng như vầy mà con người ở đây sống và làm việc có vẻ có trách nhiệm, trật tự hơn. Lái xe mà uống rượu thì cảnh sát còng tay tại chỗ và tống cổ thẳng vào tù chứ không on đơ gì. Vì nó liên quan đến mạng sống của những người xung quanh.
Nhưng sao vẫn thấy tội nghiệp cho anh bác sỹ tài xế taxi kia. Phải chi có một giải pháp nào đó trung dung hơn, vừa răn đe “đủ đô” vừa tạo điều kiện để những người phạm sai lầm có thể quay trở lại cuộc sống thật sự của họ. Phải đầu tư không biết bao nhiêu thời gian và công sức để trở thành một bác sỹ chuyên môn như vậy. Lãng phí rất lớn cho xã hội.
Nhưng suy cho cùng thì luật pháp là luật pháp, không có sự thương xót, không có trường hợp ngoại lệ, và càng không nên có sự “uyển chuyển”. Sự uyển chuyển, sự không rõ ràng lại là nguyên nhân tạo điều kiện cho những thứ còn tai hại hơn sinh sôi nảy nở. Nên thà xử gắt, đâu ra đó mà xã hội có tôn ti trật tự hơn. Cái gì cũng phải có sự hy sinh, được cái này thì mất cái kia.